Huế thường được nhắc đến bằng nhiều mỹ từ như kinh đô cổ kính, thành phố di sản, miền đất của thơ ca và nhạc lễ. Nhưng nếu nhìn sâu vào chiều dài lịch sử của vùng đất Thuận Hóa – Phú Xuân – Huế, có thể nhận ra một dòng chảy rất đặc biệt, đó là dấu ấn của những người phụ nữ.
Họ hiện diện trong nhiều bước ngoặt quan trọng của lịch sử dân tộc. Có người góp phần mở cõi, có người trở thành biểu tượng văn hóa, có người âm thầm gìn giữ những giá trị tinh thần của xã hội. Và chính từ những con người ấy, dần hình thành nên một khái niệm mà nhiều người vẫn nhắc đến khi nói về Huế: “vẻ đẹp Huế” – một vẻ đẹp vừa dịu dàng, vừa sâu lắng, vừa kiên cường.
Những người phụ nữ mở ra vùng đất Thuận Hóa
Trong lịch sử Việt Nam, có lẽ hiếm có vùng đất nào mà sự hình thành lại gắn với dấu ấn của những người phụ nữ nhiều đến như Thuận Hóa – Huế.
Người đầu tiên phải nhắc đến là Công chúa Huyền Trân.
Đầu thế kỷ XIV, trong bối cảnh quan hệ giữa Đại Việt và Chiêm Thành, cuộc hôn nhân giữa công chúa Huyền Trân và vua Chăm Chế Mân đã mở ra một bước ngoặt lịch sử: Đại Việt tiếp nhận hai châu Ô và Lý, chính là vùng đất Thuận Hóa sau này.
Cuộc hôn nhân giữa Công chúa Huyền Trân với Quốc vương Chế Mân đã đem về cho Đại Việt hai châu Ô, Lý, sau đổi thành Thuận Châu và Hóa Châu, mở ra một không gian sinh tồn mới cho dân tộc ở phương Nam.
Câu chuyện “Nước non ngàn dặm ra đi” không chỉ là câu chuyện của một người phụ nữ hoàng tộc, mà còn là biểu tượng của tầm nhìn chiến lược và sự hy sinh vì vận mệnh quốc gia. Nếu nhìn trong dòng chảy dài của lịch sử, chính từ mảnh đất ấy đã hình thành nên Phú Xuân rồi Huế – kinh đô của nhiều triều đại.
Hai thế kỷ sau, khi các chúa Nguyễn bắt đầu mở rộng lãnh thổ về phương Nam, lịch sử lại ghi dấu những người phụ nữ khác.
Đó là Công nữ Ngọc Vạn, con gái chúa Nguyễn Phúc Nguyên. Cuộc hôn nhân của bà với vua Chân Lạp Chey Chetta II vào đầu thế kỷ XVII đã mở ra một cơ hội chiến lược cho người Việt tiến xuống phương Nam. Nhờ mối quan hệ này, những cộng đồng người Việt đầu tiên đã được phép định cư tại vùng Prey Nokor, tiền thân của Sài Gòn sau này.
Cùng thời kỳ ấy, còn có Công nữ Ngọc Hoa, người gắn với câu chuyện kết hôn với thương nhân Nhật Bản Araki Sotaro tại Hội An. Câu chuyện ấy phản ánh một giai đoạn giao thương sôi động giữa Đại Việt và Nhật Bản vào thế kỷ XVII, khi Hội An trở thành một trong những thương cảng quốc tế quan trọng nhất của Đông Nam Á.
Nhìn lại lịch sử, có thể thấy trong tiến trình mở cõi và giao thương của đất nước, những người phụ nữ hoàng tộc đã trở thành những “sứ giả ngoại giao” đặc biệt, góp phần mở ra những không gian phát triển mới cho quốc gia.
Những bóng dáng phụ nữ trong thời đại Phú Xuân
Nếu Thuận Hóa là vùng đất mở đầu của lịch sử Huế, thì Phú Xuân – kinh đô của triều Tây Sơn và triều Nguyễn, lại chứng kiến những hình ảnh phụ nữ mang đậm chiều sâu văn hóa.
Một trong những nhân vật đặc biệt là Ngọc Hân, vợ của vua Quang Trung.
Không chỉ là một công chúa nhà Lê, bà còn là một nữ sĩ tài hoa. Sau khi vua Quang Trung qua đời, bà đã viết bài “Ai tư vãn”, một tác phẩm văn học nổi tiếng thể hiện nỗi đau mất chồng nhưng đồng thời cũng là tiếng nói của một thời đại đầy biến động. Những câu thơ ấy vừa tha thiết vừa bi tráng, cho thấy chiều sâu trí tuệ và tâm hồn của một người phụ nữ trong bối cảnh lịch sử lớn lao.
Đến thời Nguyễn, hình ảnh phụ nữ Huế lại được thể hiện rõ nét qua Từ Dụ Thái hậu.
Sinh ra trong một gia đình danh giá nhưng gắn bó sâu sắc với kinh đô Huế, bà được xem là một trong những bậc mẫu nghi tiêu biểu của triều Nguyễn. Trong suốt nhiều thập niên đầy biến động của triều đình, bà luôn được kính trọng bởi đức hạnh, sự điềm tĩnh và trí tuệ.
Trong ký ức lịch sử, Từ Dụ Thái hậu chính là hình ảnh tiêu biểu của đức độ, sự chuẩn mực và đạo lý truyền thống trong văn hóa cung đình Huế.
Vẻ đẹp phụ nữ Huế trong thời cận đại
Bước sang thế kỷ XX, khi lịch sử Việt Nam bước vào thời kỳ cận đại, Huế lại chứng kiến một hình ảnh phụ nữ mang vẻ đẹp vừa truyền thống vừa hiện đại.
Đó là Nam Phương Hoàng hậu, vợ của vua Bảo Đại.
Nam Phương Hoàng hậu là hoàng hậu của Hoàng đế Bảo Đại thuộc triều đại nhà Nguyễn, đồng thời bà là hoàng hậu cuối cùng của chế độ quân chủ trong lịch sử Việt Nam.
Được giáo dục tại Pháp, nói nhiều thứ tiếng và có nền tảng văn hóa sâu rộng, Nam Phương Hoàng hậu mang một phong thái rất đặc biệt: hiện đại nhưng vẫn giữ được nét trang nhã của truyền thống. Khi trở thành hoàng hậu, bà được triều đình phong tước hiệu “Nam Phương”, nghĩa là “hương thơm của phương Nam”.
Trong ký ức của nhiều người, bà là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam thời cận đại, trí tuệ, thanh lịch, nhân hậu và giàu lòng nhân ái.
Cũng trong những giai đoạn chiến tranh của thế kỷ XX, Huế còn ghi dấu nhiều người phụ nữ kiên cường. Những nhân vật như bà Tuần Chi được nhắc đến trong ký ức dân gian như một “nữ trung hào kiệt”, là biểu tượng của tinh thần yêu nước và sự dũng cảm của phụ nữ vùng đất Cố đô.
Phụ nữ Huế và “tính cách Huế”
Khi nhắc đến phụ nữ Huế, nhiều người thường nghĩ đến tà áo dài tím, giọng nói nhẹ nhàng và phong thái thanh lịch. Nhưng đằng sau vẻ dịu dàng ấy là một chiều sâu văn hóa và bản lĩnh đáng nể.
Phụ nữ Huế chịu ảnh hưởng của nhiều tầng văn hóa: văn hóa cung đình, văn hóa làng xã, truyền thống Nho giáo, cùng với tinh thần hiếu học và trọng lễ nghĩa.
Chính vì vậy, họ thường được nhắc đến với những phẩm chất đặc trưng: dịu dàng nhưng kiên định, khiêm nhường nhưng sâu sắc, kín đáo nhưng mạnh mẽ.
Nhìn vào những nhân vật lịch sử kể trên, ta thấy một điểm chung, dù trong hoàn cảnh nào, ngoại giao, chính trị, văn hóa hay chiến tranh họ đều thể hiện tinh thần trách nhiệm đối với cộng đồng và đất nước.
Những người phụ nữ Huế trong thời đương đại
Tiếp nối truyền thống ấy, trong thời đương đại, Huế vẫn tiếp tục chứng kiến sự xuất hiện của nhiều người phụ nữ tài năng, những người đã góp phần làm phong phú thêm đời sống văn hóa và trí tuệ của vùng đất Cố đô.
Tiêu biểu trước hết phải nhắc đến Điềm Phùng Thị, nữ điêu khắc gia nổi tiếng của Việt Nam trong thế kỷ XX. Sau nhiều năm sống và sáng tác tại Pháp, bà đã trở về Huế, mang theo toàn bộ di sản nghệ thuật của mình trao tặng cho quê hương. Không gian nghệ thuật Điềm Phùng Thị bên bờ sông Hương hôm nay không chỉ là một bảo tàng, mà còn là biểu tượng của sự hội tụ giữa nghệ thuật hiện đại và tâm hồn Huế.
Cùng với bà là Thái Kim Lan, một học giả nổi tiếng trong lĩnh vực triết học và văn hóa. Sau nhiều năm giảng dạy tại Đức, bà đã trở về Huế, xây dựng nên Lan Viên Cố Tích – Bảo tàng Gốm sông Hương ở Kim Long và Điểm hẹn Liên văn hóa tại đường Bạch Đằng. Những không gian ấy đã trở thành nơi gặp gỡ của giới trí thức, nghệ sĩ và học giả trong và ngoài nước, tạo nên những cuộc đối thoại văn hóa sâu sắc giữa Huế với thế giới.
GS.TS Thái Kim Lan.
Trong lĩnh vực nghệ thuật đương đại, Bội Trân cũng là một gương mặt đáng chú ý. Với nhiều hoạt động nghệ thuật và giám tuyển, bà đã góp phần mở rộng không gian sáng tạo của Huế, kết nối nghệ thuật truyền thống với những xu hướng nghệ thuật mới của thế giới.
Bên cạnh đó còn có những doanh nhân thành đạt như Cécile Lê Phạm, những người mang theo kinh nghiệm quốc tế, nguồn lực và khát vọng sáng tạo để đóng góp cho sự phát triển của Huế.
Điều đáng quý là trong số họ, có những người đã dành nhiều năm học tập và sinh sống ở nước ngoài, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn trở về.
Sự trở về ấy không chỉ là một lựa chọn cá nhân, mà còn là một cách thể hiện tình yêu sâu sắc đối với Huế.
Họ mở những không gian nghệ thuật, tổ chức những cuộc đối thoại văn hóa, tạo ra những dự án sáng tạo, xây dựng những cộng đồng nghệ thuật mới… Tất cả những điều đó, dù lớn hay nhỏ, đều góp phần nuôi dưỡng một khát vọng chung – điều mà nhiều người vẫn gọi bằng một cái tên rất đẹp: “Giấc mơ Huế.”
Đó là giấc mơ về một Huế vừa gìn giữ được chiều sâu di sản, vừa mở ra những không gian sáng tạo mới; một Huế không chỉ sống trong ký ức lịch sử, mà còn tỏa sáng trong tương lai của văn hóa và tri thức.
Một dòng chảy không ngừng
Lịch sử Huế giống như dòng sông Hương, chậm rãi, sâu lắng nhưng bền bỉ. Trong dòng chảy ấy, hình ảnh những người phụ nữ luôn hiện diện, khi rõ ràng trong những trang sử lớn, khi âm thầm trong đời sống thường ngày.
Ngày hội “Rực rỡ tháng 3” tại TP Huế.
Từ công chúa Huyền Trân mở ra vùng đất Thuận Hóa, đến Ngọc Vạn, Ngọc Hoa trong những cuộc hôn nhân ngoại giao.
Từ Ngọc Hân với tiếng thơ bi tráng, đến Từ Dụ Thái hậu với đức hạnh mẫu nghi,
hay Nam Phương Hoàng hậu với vẻ đẹp hiện đại…
Tất cả họ, mỗi người một cách, đã góp phần tạo nên “vẻ đẹp Huế.”
Bởi suy cho cùng, Huế không chỉ là kinh đô của lịch sử, mà còn là kinh đô của những giá trị văn hóa tinh tế, nơi mà vẻ đẹp của cảnh sắc, của di sản và của con người hòa quyện vào nhau.
Và trong vẻ đẹp ấy, người phụ nữ Huế luôn là một biểu tượng đặc biệt, dịu dàng mà bền bỉ, kín đáo mà tỏa sáng qua bao thế kỷ.
Theo báo cáo của Liên đoàn Kế toán Quốc tế (International Federation of Accountants - IFAC), xu hướng sáp nhập các công ty kế toán được hỗ trợ bởi vốn tư nhân (PE) đã tăng nhanh gấp bốn lần kể từ năm 2021, mở ra cả cơ hội và thách thức cho ngành dịch vụ kế toán toàn cầu.
Theo báo cáo từ Cục Thống kê (Bộ Tài chính), CPI tháng 2/2026 ghi nhận mức tăng 1,14% so với tháng 1. So với tháng 12/2025, chỉ số này đã tăng 1,19% và tăng 3,35% so với cùng kỳ năm ngoái.
Theo số liệu được Cục Thống kê (Bộ Tài chính), trong tháng 2/2026, tổng kim ngạch xuất, nhập khẩu hàng hóa đạt 67,16 tỷ USD, giảm 24,1% so với tháng trước và tăng 5,1% so với cùng kỳ năm trước.
Huế là một phần rất quan trọng trong lịch sử dân tộc và cũng là phần không thể thiếu trong mối tương quan giữa ba trung tâm lớn của đất nước: Hà Nội - Huế - Sài Gòn.
Giá vàng trong nước sáng nay (6/3/2026) lại đảo chiều tăng trở lại, mức tăng khoảng 1,3 triệu đồng/lượng. Theo đó, giá vàng SJC hiện ở mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng.