Huế: Từ thủ phủ mở cõi đến kinh đô thống nhất và đô thị di sản của tương lai
TS. Phan Thanh Hải
Chủ nhật, 03/05/2026 10:40 (GMT+7)
Từ một thủ phủ khiêm tốn bên dòng Thạch Hãn, đến một kinh đô bề thế tráng lệ bên dòng Hương Giang, và nay là một thành phố trực thuộc Trung ương hướng tới mô hình đô thị di sản, Huế đã trải qua một hành trình dài đầy biến động nhưng cũng rất giàu thành tựu.
Lịch sử Việt Nam từ thế kỷ
XVI đến XVIII là một giai đoạn đặc biệt, nơi những đứt gãy chính trị lại đồng
thời mở ra những khả năng phát triển mới. Trong bối cảnh ấy, sự hình thành của
Đàng Trong không chỉ là kết quả của một cuộc phân ly quyền lực, mà còn là sự khởi
sinh của một mô hình phát triển năng động, mở cửa và giàu tính thích ứng. Ở
trung tâm của tiến trình đó, vùng đất Thuận Hóa – Phú Xuân, tức Huế ngày nay,
đã từng bước vươn lên từ vị thế biên viễn để trở thành đầu não của một không
gian chính trị – kinh tế – văn hóa mới. Nhìn từ Huế, lịch sử Đàng Trong thực chất
là lịch sử của một trung tâm đang hình thành, một trung tâm sẽ định hình lại diện
mạo quốc gia trong những thế kỷ tiếp theo.
Huế luôn biết thích ứng với hoàn cảnh, luôn biết biến thách thức thành cơ hội và quan trọng hơn, luôn giữ được bản sắc của mình trong mọi biến thiên lịch sử.
Khởi đầu của tiến trình ấy
gắn với Nguyễn Hoàng năm 1558, một lựa chọn vừa mang tính chiến lược, vừa là bước
ngoặt lịch sử. Từ Ái Tử, Trà Bát đến Dinh Cát, những thủ phủ đầu tiên bên sông
Thạch Hãn (Quảng Trị) đã đặt nền móng cho một cấu trúc quyền lực mới, kiểm soát
các trục giao thông huyết mạch Bắc – Nam và Đông – Tây, đồng thời mở ra một
không gian giao thương rộng lớn. Chính
trong lựa chọn địa lý ấy đã hàm chứa một tầm nhìn vượt thời đại: kết hợp kinh tế
nông nghiệp với thương mại, tiếp thu yếu tố bản địa và quốc tế, từng bước hình
thành một xã hội mang đậm tính Đông Nam Á, cởi mở, dung hợp và linh hoạt.
Sự dịch chuyển của các thủ
phủ về phía Nam không chỉ là thay đổi địa điểm, mà là quá trình tích lũy kinh
nghiệm để hình thành một trung tâm thực sự. Sự ra đời của thử phủ Kim Long năm
1636 và sau đó là Phú Xuân đã đánh dấu bước trưởng thành của đô thị Huế, nơi lần
đầu tiên hội tụ đầy đủ các yếu tố của một trung tâm quyền lực và một đô thị
kinh tế. Mô hình “đô – thị” với Kim Long – Phú Xuân là “đô”, Thanh Hà – Hội An
là “thị” đã tạo nên một cấu trúc phát triển độc đáo, trong đó quyền lực chính
trị và năng lực kinh tế bổ trợ lẫn nhau, đưa Đàng Trong trở thành một trong những
không gian năng động nhất khu vực Đông Nam Á thế kỷ XVII – XVIII.
Đỉnh cao của quá trình
này là sự hình thành Đô thành Phú Xuân vào thế kỷ XVIII, một đô thị phồn thịnh,
nơi cung điện, vườn tược, chợ phố và làng nghề hòa quyện trong một chỉnh thể
hài hòa. Nhưng lịch sử Huế không dừng lại ở đó. Nếu giai đoạn Đàng Trong là quá
trình hình thành và khẳng định một trung tâm mới, thì từ cuối thế kỷ XVIII đến
giữa thế kỷ XX, Huế bước vào thời kỳ phát triển đỉnh cao với tư cách là kinh đô
của một quốc gia thống nhất dưới hai triều đại Tây Sơn và Nguyễn.
Sự kiện năm 1788, khi vua
Quang Trung lên ngôi tại Phú Xuân, đã đánh dấu bước ngoặt lớn trong lịch sử dân
tộc: lần đầu tiên sau nhiều thế kỷ chia cắt, đất nước được thống nhất trên thực
tế dưới một chính quyền trung ương mạnh mẽ. Việc lựa chọn Phú Xuân làm kinh đô
không chỉ mang ý nghĩa địa lý, là trung tâm của lãnh thổ, mà còn phản ánh vai
trò đã được tích lũy của Huế trong suốt hơn một thế kỷ trước đó. Dưới triều Tây
Sơn, dù thời gian ngắn ngủi, Phú Xuân đã trở thành trung tâm chỉ huy các chiến
dịch quân sự lớn, đồng thời là biểu tượng của một quốc gia độc lập, tự cường.
Tuy nhiên, phải đến triều
Nguyễn, vai trò kinh đô của Huế mới được khẳng định một cách đầy đủ và bền vững.
Năm 1802, Gia Long thống nhất đất nước, đặt quốc hiệu Việt Nam, và quyết định
chọn Phú Xuân – Huế làm kinh đô. Đây không chỉ là sự kế thừa của lịch sử, mà
còn là một lựa chọn mang tính chiến lược: Huế nằm ở vị trí trung tâm của lãnh
thổ Việt Nam, thuận lợi cho việc quản lý một quốc gia trải dài từ Bắc vào Nam,
đồng thời có điều kiện tự nhiên phù hợp để xây dựng một kinh đô quy mô lớn.
Trong hơn 140 năm tồn tại (1802–1945), kinh đô Huế dưới triều Nguyễn đã đạt đến trình độ phát triển cao
nhất trong lịch sử đô thị cổ truyền Việt Nam. Kinh thành Huế được quy hoạch bài
bản theo nguyên tắc phong thủy kết hợp với thực tiễn địa hình, tạo nên một
không gian kiến trúc – cảnh quan độc đáo. Không chỉ có Hoàng thành, Tử Cấm
Thành với hệ thống cung điện tráng lệ, Huế còn là một tổng thể hoàn chỉnh bao gồm
lăng tẩm, chùa chiền, đàn miếu, hệ thống nhà vườn, làng nghề và cảnh quan thiên
nhiên.
Điều đáng chú ý là, trong
quá trình xây dựng kinh đô, triều Nguyễn không phá bỏ những gì đã có, mà kế thừa
và phát triển trên nền tảng của thời kỳ Kim Long – Phú Xuân. Các yếu tố đặc
trưng như đô thị gắn với sông Hương, cấu trúc nhà vườn, sự đan xen giữa kiến
trúc và thiên nhiên, hay tính chất dung hợp văn hóa đều được tiếp tục phát huy.
Chính sự kế thừa này đã tạo nên một bản sắc Huế riêng biệt, vừa mang tính cung
đình, vừa thấm đẫm đời sống dân gian, vừa trang nghiêm, vừa thanh nhã.
Ở thời kỳ này, Huế không
chỉ là trung tâm chính trị, mà còn là trung tâm văn hóa lớn nhất của cả nước.
Các giá trị văn hóa cung đình như Nhã nhạc cung đình Huế, hệ thống lễ nghi, văn
chương, mỹ thuật… đều đạt đến đỉnh cao. Đồng thời, sự giao thoa với các yếu tố
văn hóa dân gian, tôn giáo, tín ngưỡng, tiêu biểu nhất là Phật giáo, đã tạo nên
một đời sống tinh thần phong phú, đa dạng. Có thể nói, chính trong giai đoạn
này, “phong cách Huế” được định hình rõ nét, một phong cách đề cao sự tinh tế,
hài hòa, hướng nội nhưng không khép kín.
Về mặt lãnh thổ, dưới triều
Nguyễn, Việt Nam đạt đến quy mô rộng lớn nhất trong lịch sử, bao gồm toàn bộ dải
đất từ Bắc đến Nam và cả vùng biển đảo rộng lớn. Trong không gian ấy, Huế đóng
vai trò là trung tâm điều hành, là nơi kết nối các vùng miền, đồng thời là biểu
tượng của sự thống nhất quốc gia. Điều này càng khẳng định tầm vóc của Huế
không chỉ trong lịch sử địa phương, mà trong toàn bộ lịch sử dân tộc.
Tuy nhiên, giá trị lớn nhất
mà thời kỳ kinh đô để lại không chỉ là những công trình vật chất, mà là sự tích
tụ và bồi đắp các giá trị văn hóa. Qua nhiều thế hệ, Huế đã trở thành nơi kết
tinh của trí tuệ, nghệ thuật và lối sống. Từ kiến trúc, âm nhạc, ẩm thực đến
phong tục, tập quán, tất cả đều mang một dấu ấn riêng, vừa kế thừa truyền thống,
vừa sáng tạo trong bối cảnh mới. Đó chính là nền tảng để Huế trở thành một
“trung tâm di sản” đặc biệt trong thời hiện đại.
Bước sang thế kỷ XXI, khi
Huế không còn là kinh đô chính trị, câu hỏi đặt ra là: vai trò lịch sử ấy sẽ được
tiếp nối như thế nào? Câu trả lời nằm ở chính mô hình phát triển mà Huế đang lựa
chọn – mô hình đô thị di sản. Nếu trong quá khứ, Huế là trung tâm quyền lực của
quốc gia, thì ngày nay, Huế có thể trở thành trung tâm văn hóa – di sản của Việt
Nam và khu vực.
Tinh thần của Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã khẳng định: văn hóa là nền tảng, là động lực và là
nguồn lực cho phát triển. Đối với Huế, điều này không phải là một khẩu hiệu, mà
là một thực tế có cơ sở lịch sử sâu sắc. Những gì được tích lũy qua các thời kỳ,
từ Đàng Trong, Tây Sơn đến triều Nguyễn, chính là “vốn văn hóa” để Huế phát triển
trong hiện tại và tương lai.
Trong bối cảnh hội nhập
quốc tế, Huế có cơ hội đưa những giá trị ấy ra thế giới, trở thành một điểm đến
văn hóa đặc sắc. Nhưng đồng thời, Huế cũng đối mặt với thách thức: làm thế nào
để phát triển mà không đánh mất bản sắc? Câu trả lời, một lần nữa, có thể tìm
thấy trong lịch sử. Đàng Trong đã từng thành công nhờ sự dung hợp và linh hoạt;
triều Nguyễn đã xây dựng kinh đô bằng cách kế thừa và sáng tạo. Đó chính là bài
học quý giá cho Huế hôm nay.
Từ một thủ phủ khiêm tốn
bên dòng Thạch Hãn, đến một kinh đô bề thế tráng lệ bên dòng Hương Giang, và
nay là một thành phố trực thuộc Trung ương hướng tới mô hình đô thị di sản, Huế
đã trải qua một hành trình dài đầy biến động nhưng cũng rất giàu thành tựu.
Hành trình ấy cho thấy một điều: Huế luôn biết thích ứng với hoàn cảnh, luôn biết
biến thách thức thành cơ hội, và quan trọng hơn, luôn giữ được bản sắc của mình
trong mọi biến thiên lịch sử.
Trong thế kỷ XXI, khi thế
giới ngày càng phẳng và các đô thị ngày càng giống nhau, chính những giá trị
riêng biệt ấy sẽ là nền tảng để Huế khẳng định vị thế. Không còn là kinh đô
chính trị, nhưng Huế hoàn toàn có thể trở thành “kinh đô di sản”, “kinh đô văn
hóa”, một trung tâm không chỉ của Việt Nam, mà của cả khu vực. Và đó chính là sự
tiếp nối xứng đáng cho một lịch sử đã từng rực rỡ trong suốt nhiều thế kỷ.
Tháng 5/2026 có nhiều chính sách mới có hiệu lực, nổi bật như: Thực hiện quy định về tham gia bảo hiểm hưu trí bổ sung từ ngày 10/5/2026; từ ngày 15/5/2026, người sử dụng thuốc lá điện tử bị phạt tới 5 triệu đồng...
Bộ Tài chính đang dự thảo Nghị quyết của Chính phủ về cơ chế, chính sách đặc thù để đẩy nhanh tiến độ xử lý, khai thác nhà, đất dôi dư do sắp xếp, tinh gọn tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị, sắp xếp đơn vị hành chính.
Theo Nghị quyết số 25/2026/NQ-CP của Chính phủ, kéo dài thời hạn áp dụng của Nghị định số 72/2026/NĐ-CP ngày 09/3/2026 của Chính phủ sửa đổi mức thuế suất thuế nhập khẩu ưu đãi đối với một số mặt hàng xăng, dầu, nguyên liệu sản xuất xăng, dầu tại Biểu thuế nhập khẩu ưu đãi ban hành kèm theo Nghị định số 26/2023/NĐ-CP ngày 31/5/2023 đến hết ngày 30/6/2026.
Với việc ban hành 8 Nghị quyết lần này, Chính phủ đã phát đi một tín hiệu rõ ràng: Lựa chọn con đường cải cách thực chất, trao quyền và kiến tạo phát triển.